Nhụy Hy 2019 | số 5 | Tôi vác theo chỗ hành lí được bố mẹ nhét đầy, không nỡ rời khỏi nhà

Nhụy Hy 2019 | số 5 | Tôi vác theo chỗ hành lí được bố mẹ nhét đầy không nỡ rời khỏi nhà 我背起被爸妈塞满的行李不舍地离开了家
Chia sẻ

Nhụy Hy 2019 | số 5 | Tôi vác theo chỗ hành lí được bố mẹ nhét đầy, không nỡ rời khỏi nhà

Radio Nhụy Hy 2019 | số 5 | Tôi vác theo chỗ hành lí được bố mẹ nhét đầy, không nỡ rời khỏi nhà 我背起被爸妈塞满的行李,不舍地离开了家

Nguồn: 蕊希 Nhụy Hy (2019)

Nội dung:

街头巷尾持续不断的爆竹声停了,拿着压岁钱拥挤在便利店的孩子们散了,电视机里正重播着春晚那个让全家人都大笑的小品,可是家变得空落落的,只剩奶奶倚靠在沙发里,在电视的喧闹声中打着盹儿……

我背起被爸妈塞满的鼓囊囊的行李,带着不舍离开家,在拥挤的人流中我要奔赴那个忙碌的城市,就这样,又迎来我新的一年。

我还记得大年三十的早上,我提着买给父母的礼物走出车站,走进熟悉的单元楼,看到熟悉的白地砖。

打开门的是妈妈,她烫了新的卷头发,系着我熟悉的那条围裙。我爸从我手里接过行李,把热腾腾的水杯端给我,就忙着一块跟我妈到厨房里饭菜。

我一眼看到家里新添的空调,立在客厅的角落,除了它,其他的都没变。我走进我的小屋,发现一切还是以前的模样。

我的书柜里堆满了以前的课本和记下的笔记,小书桌上摆着用过的钢笔和学生时代朋友送给我的毛绒玩具,我躺在我的床上,是久违的踏实和轻松。

Nhụy Hy 2019 | số 5 | Tôi vác theo chỗ hành lí được bố mẹ nhét đầy không nỡ rời khỏi nhà 我背起被爸妈塞满的行李不舍地离开了家
Nhụy Hy 2019 | số 5 | Tôi vác theo chỗ hành lí được bố mẹ nhét đầy không nỡ rời khỏi nhà 我背起被爸妈塞满的行李不舍地离开了家

每一年过年回家的时候,我都会觉得家比记忆中要小,头顶的天花板比记忆里要矮,而我就像是闯进了小时候的巨人,在家的温暖里一点点退掉坚硬的壳,再重新变成当年的那个小孩。

在每一年的开始,我都是这样,以一个小孩的身份活跃在家里。我拿起小板凳走到门口,和爸妈一起贴好对联,我坐在圆桌前和家人一起包饺子,不忘把洗干净的硬币也通通包进去。

我在倒计时结束前和弟妹一起跑出单元楼,放好看的礼花,我坐在茶几前,回应长辈关怀的话语,和他们慢慢地聊着已经过去的这一年。

无论工作多么辛苦,无论生活多么孤独,这几天里,我都是被他们宠爱着的孩子。我珍惜我得到的所有温暖,我用它来一扫成长的艰难,也用它来积蓄新一年的养分和能量,好让我在重新开始的一年里,带着他们的期待和祝福,继续我的一往无前。

大年初六,我提好行李,我走进车站,我去到那个有点拥挤、有点孤独、有点忙碌的城市。

家在我的身后慢慢缩小,最后刚好变成心脏的形状,然后被我装回了心里。我回到那个我租来的房间,我再把自己从一个孩子变回个大人。

我有梦想,梦想让我没办法停下来永远做父母身边的那个小孩。我需要工作,需要学习,需要重新挤上狭长的地铁。

我需要成长,需要历练,需要继续早出晚归,需要用拼命努力的方式去接近我想要的将来。

我知道我们都一样,还是会继续做好那个很倔强也让人心疼的成年人。尽管心里期待着一帆风顺,期待着美梦成真,但我们都知道我们会疲惫、会丧气、会难过,会在加班后回到冷清的房间里一人沮丧。
会在努力不见成果的时候掉下眼泪,会在父母打来的电话声中打起精神,用明亮的声音跟他们说: ” 没事儿啊,我过得挺好的。 ” 也在一觉醒来后,洗把脸,振作起来,继续走向内心坚定的未来。

年很快就要过完了,我们要重新回到生活的城市,开始我们新一年的工作。

新的一年,希望你带着亲人满满的爱,重新奔赴在追求梦想的道路上。希望你在来年回家的时候,你能怀抱披荆斩棘实现的梦想,用更可爱的自己,和你爱的人相见。

Các bài viết liên quan:

Tổng hợp các radio khác của Nhụy Hy

Kênh luyện nghe của Nhụy Hy

Luyện nghe tiếng Trung các giọng khác

Kéo lên trên